khi tôi òa khóc

có một bài hát mà bình thường mình sẽ không bao giờ nghe, nhưng một khi đã nghe thì chứng tỏ tâm trạng đã ở mức thê thảm tột độ.

tại sao lại thế? tại sao không bao giờ hạnh phúc? tại sao luôn cảm thấy sẽ hết sức lẻ loi? nghĩ mãi vẫn không hiểu lí do tại sao lại dễ dàng òa khóc đến thế. như thế đó là cách duy nhất để phản ứng với thế giới vậy.

dù có nói gì đi nữa, những giọt nước mắt đã rơi cũng không lấy lại được, 0,21gam tâm hồn mình là nước mắt, hoặc mình cũng chả có tâm hồn gì sất mà chỉ  có nước mắt thôi.

lẽ ra phải ngồi viết những thứ khác chứ không phải thứ này.

ngồi ở hồ Thiền Quang, lúc ấy mình đã rất vui. mình đã ngồi rất gần mặt nước, mình cũng đã ngồi rất gần mặt trời. nhưng mặt nước không phải của mình, mặt trời không phải của mình, chẳng có cái gì là của mình cả, đến nước mắt cũng không phải là của mình luôn, khi nó rơi xuống, nó bay hơi, biến thành mây, rơi xuống, ai đó pha một ấm trà, nước mắt của mình trở thành trà của người khác, nên nước mắt cũng không phải của mình.

làm mình rất buồn.

“từng nghĩ rằng mình yêu sự cô độc, nhưng một lần nữa lại lạc bước trong bơ vơ. ai có thể tận tình ôm tôi vào lòng khi tôi òa khóc?”

mình đã luôn khóc ở câu này.

nỗi cô đơn quá lớn, tình yêu to đến mấy cũng không thể lấp đầy.

Advertisements

Yêu

Mình chợt nhận ra mình chính là loại người rất tạm bợ, có được tình yêu rồi thì cũng chẳng cần cái gì nữa, không cần phải để lại cái gì cho cuộc đời này mà chỉ cần mãi mãi ngồi trên cùng một chiếc thuyền nan với một người, người đó sẽ chèo thuyền còn mình thì mải nhìn người đó, và cứ thế chúng mình sẽ bơi đi thật xa.

Mọi thứ sẽ trôi qua nhưng em là người ở lại. 

Chúng ta không biết gì cả. Chúng ta chỉ có 6 ngày bên nhau. Thế mà chúng ta lại yêu nhau. Anh nghĩ đó là tình yêu chân thực nhất.

– Anh quên mất nói từ mãi mãi.       -Không, anh không quên, anh chỉ muốn em đi tìm nó.

Đã có tình yêu rồi, tất cả những mộng ước không thành khác, hay là cứ để mặc đi?

khi đi chậm thì sợ không bắt kịp với mọi người. khi đi nhanh thì sợ bỏ quên chính mình ở lại. rốt cuộc thì nên đi chậm hay đi nhanh?

hôm nay đọc được bài Trần Tiến viết về Hoàng Vân, Thày Hoàng Vân đi nhé!, mắt mình ứ lệ. bây giờ người ta không sống được như thế. mình không muốn tỏ ra bi quan nhưng thực lòng là bây giờ người ta không sống được như thế nữa rồi.

chẳng liên quan gì đâu, có một người nói với mình rằng, chị đọc những gì em viết, chị đều thấy có vấn đề, em phải xem lại cách mình viết đi. chị ấy nói đúng mà, nơi duy nhất hợp với mình là cái wordpress này, nơi mình không cần chấm chỗ cần chấm, viết hoa chỗ cần viết hoa.

chúng ta đều biết rằng mọi thứ đều phải bán được.

nếu như tâm hồn không phải thứ để bán thì tức là nó bèo bọt đến mức chẳng đáng để mà bán. vì thế mình cũng không nên suy nghĩ về vấn đề tâm hồn nhiều quá.

cậu ấy nói tâm hồn mình rất đẹp,  cảm ơn, nhưng lẽ ra cậu đừng nên nói thế. nếu cậu đừng nói ra, chắc là mình sẽ không bận tâm nhiều đến thế về việc tâm hồn mình ra sao.

 

Thỏa hiệp

Có một số người mình rất thích họ chỉ vì xung quanh mình chẳng ai biết họ là ai cả. Khiến cho mình cảm thấy họ là của mình và chỉ riêng mình thôi. Ý mình là mình rất thích Ngũ Nguyệt Thiên. Độ mấy năm nay đã ít nghe Ngũ Nguyệt Thiên nhiều, nhưng lần nào nghe cũng bởi vì họ là người duy nhất trám được vào cái chỗ trống trong tim mình. Bởi vì mình không bao giờ là duy nhất nên muốn được một lần làm duy nhất. Người duy nhất nghe nhạc Ngũ Nguyệt Thiên trong cái nhà mình sống, trong cái nơi mình làm, trong đám bạn. Không bao giờ tự nhiên nghe nhạc Ngũ Nguyệt Thiên. Khi đã nghe thì chắc chắn có một lý do.

Nơi trong tim tôi chưa từng sụp đổ.

Giờ thì sắp sụp. Muốn nó sụp hay không là quyền của mình. Sụp thì sẽ tốt cho những phần khác của cơ thể.

Hôm trước đọc sách, nó bảo là hãy nghe theo lời trái tim nhưng nếu trái tim không phải một kẻ tử tế lắm, thì sao? 

Trái tim mình là một kẻ như thế đây, luôn quá cứng đầu. Luôn thích những thứ không nên thích, cứ cố giữ khư khư những thứ mà mình luôn tin tưởng là đúng, nhưng người ta không cần hiểu không? Hôm nay uống rất nhiều trà sữa, uống rất nhiều đường nên càng thấy tệ hơn. Chỉ có thể vừa nghe Tựa Khói Sương vừa khóc. Có hay không một bông hồng vĩnh viễn không lụi tàn, vĩnh viễn hoàn mỹ và kiêu ngạo, vĩnh viễn không thỏa hiệp. Nhưng đã đến lúc phải thỏa hiệp rồi đúng không?

Bởi vì không muốn thỏa hiệp nên mình đã cố gắng sống cách những điều mình yêu xa xa một chút. Khi rong chơi mọi thứ sẽ dễ hơn, mình sẽ chỉ nhìn thấy những gì đẹp đẽ thôi còn những góc khuất của nó thì mình cóc cần biết. Nhưng còn cứng đầu tới bao giờ? Sẽ dành ra một đêm để khóc, mong sau này không còn phải khóc nữa.

Mình nghĩ đến chuyện đã từng có thời những gì Rousseau viết đều trở thành cơn sốt. Mình thấy ông ý thật may, thật may vì đã sinh ra 300 năm trước. Nên Rousseau ơi đừng than thở nữa được không.

Để đi xa hơn, người ta buộc phải tự đâm vào tim mình. Điều đó cũng đau đớn đấy.

Love hurts

Bạn học cách đam mê rồi lại học cách từ bỏ đam mê. Cái trước khó. Cái sau khó hơn gấp vạn lần. Hôm trước mình đã viết như thế đấy.

Love hurts, love scars, love wounds, and marks any heart not tough or strong enough to take a lot of pain, take a lot of pain.

Love is like a cloud, holds a lot of rain. Love hurts., oh love hurts.

I’m young, I know, but even so I know a thing or two and I learned from you. I really learned a lot, really learned a lot.

Love is like a flame. It burns you when it’s hot. Love hurts, oh love hurts.

Some fools think of happiness, blissfulness, togetherness. Some fools fool themselves I guess. They’re not foolin’ me.

I know it isn’t true, I know it isn’t true.

Love is just a lie made to make you blue. Love hurts, oh love hurts, oh love hurts.

Người khác sẽ nghe nó thành dạng tình yêu khác. Với mình, nó chỉ là tình yêu lớn nhất cuộc đời mình thôi. Làm thế nào đây, để vui vẻ từ bỏ đam mê của bản thân mà không tiếc nuối.

 

 

nơi đã nuốt chửng bao nhiêu là tình yêu của mình

Có một nơi mà mọi người đều đi tới đó. K. đi tới đó. H. đi tới đó. Sắp tới, P. cũng đi tới đó. Mình chẳng mất họ vào tay ai, mình mất họ vào tay một thành phố. Thành phố ấy xấu xí và đẹp đẽ trộn lẫn vào nhau như một hỗn hợp thập cẩm của thạch anh và xi măng. Thành phố cất giọng nói rất dễ thương. Dễ thương tới mức họ đều đi tới đó. Thành phố như có nam châm, ai đến gần đều sẽ bị hút vào, rõ rằng không thấy một sợi dây nào ràng buộc, nhưng họ cứ dính vào nó trong một lực vô hình, dính rất chặt.

K. đi tới đó và không còn ai để vẽ với mình nữa. K. rời khỏi và mình cũng rời khỏi. Những nơi chốn đó vẫn y hệt, chắc thế, cái bàn đó, cái bảng trong suốt, những cây bút dạ, những chồng giấy, cả hộp cafe G7 và những chiếc cốc màu đen xếp chồng lên nhau, điều duy nhất không còn là chúng ta.

H. đi tới đó và không còn ai để thi thoảng gặp nhau nói luyên thuyên và nói bậy. Cả 4 năm trời chỉ còn gói gọn lại trong một mình H. nhưng bây giờ H. cũng không còn đây nữa.

Khi P. đi tới đó. Sẽ là một sự trống rỗng càng trống rỗng thêm. Như thể cuộc sống vẫn chưa đủ trống rỗng. Lấy đi những thứ cuối cùng. Tâm hồn còn lại toàn là những vỉa đá lởm chởm, những mảng rêu bám xanh. Sẽ không còn ai gọi điện một cái là xuất hiện, không còn ai để đến cùng nằm ườn trên giường, không còn ai để chạy xe dưới một cơn mưa, vì chỉ có một chiếc áo mưa nên không ai mặc, đã ướt thì cùng ướt. Cả những hôm loanh quanh tới một quán cafe. Cái đó nữa, cũng mất.

Không giận thành phố ấy được. Chỉ mong cái thành phố ấy hãy đối xử thật tốt với những ký ức xinh đẹp ấy của mình.

26.10.2017

“Tôi đã vứt bớt sách đi như thế nào?” hay 12 cuốn sách tôi sẽ không bao giờ vứt đi

Orhan Pamuk có 12000 cuốn sách trong thư viện cá nhân của mình, nhưng ông cho rằng trong số đó chỉ có 12 quyển là thực sự quan trọng. Tôi đọc điều này cách đây một vài năm trong tập tiểu luận Những màu khác của ông, một cuốn sách tôi không hề đọc kỹ. Khi ấy tôi cũng tự hỏi rằng liệu đâu là 12 cuốn sách quan trọng của mình, mặc dù tôi không thể có nhiều sách như Orhan và chắc chắn không đọc nhiều như Orhan.

Nhưng bạn đều biết rằng ai cũng có một đam mê kỳ lạ với việc lên những danh sách, một cảm giác kiểu như có thể chắt lọc lại cuộc sống của mình thành những điểm nhấn, những thứ còn lại có thể vứt đi, giống như cách thi thoảng bạn dọn dẹp một căn phòng, một cái tủ bừa bộn chất ngồn ngang đồ đạc. Một danh sách về những cuốn sách hay đã là gì, người ta còn lên danh sách những điều phải làm trước khi chết, cứ như thể sau khi làm xong toàn bộ những chuyện đó thì họ sẵn sàng đưa đầu ra xung phong xin chết.

Quay lại chủ đề 12 cuốn sách thực sự quan trọng với mình. Khi bắt đầu nghĩ về điều này, tôi đã quyết định sẽ đưa ra một danh sách nháp và theo thời gian sẽ chỉnh sửa nó. Điều này cũng dễ hiểu thôi vì theo thời gian, có những cuốn từng gối đầu giường nhưng rồi bạn không bao giờ cầm đến nữa. Những cuốn sách mới xuất hiện, bạn lại chạy theo. Chúng ta đều dễ bị cám dỗ bởi những cảm xúc mới mẻ.

Nhưng cái quan trọng hơn là, lấy tiêu chí gì để chọn ra những cuốn sách thực sự quan trọng ấy. Là những cuốn sách khiến ta đọc mất ăn mất ngủ? Là những cuốn sách kỳ công nhất? Hay là những cuốn sách khiến ta đồng cảm nhất?

Một số người còn có những tiêu chí kỳ lạ hơn (dù ít khi họ thẳng thắn thừa nhận), đó là những cuốn sách ít ai từng đọc. Cái này giống với một tâm lý mà tôi hay bắt gặp ở không ít người yêu âm nhạc, đó là họ cho rằng chỉ những nhạc sĩ indie, hoặc những nghệ sĩ ít người nghe, mới là đáng nghe. Đối với họ, những thứ quá mainstream, những tác phẩm ai cũng đã rành, thì chẳng có gì đáng để yêu thích. Không hiểu sao tôi thấy thật đáng tiếc. (Roger Ebert khi xếp 10 bộ phim hay nhất mọi thời đại, đã nói rằng, ông không vì Casablanca ai cũng đã xem mà bỏ qua nó.) Tất nhiên, tôi đồng ý, khi một người nói anh ta thích nghe Michael Jackson thì chẳng có gì hấp dẫn, nhưng khi anh ta nói anh ta mê Zygmunt Noskowski (tôi vừa tra đại một ông chẳng biết là ai) thì khác hẳn, dường như anh ta phải rất hiểu biết mới nghe đến một người không ai nghe ấy.

Và có thể có rất nhiều tiêu chuẩn nhưng với tôi thì đó sẽ là:

Những cuốn sách khiến tôi cảm thấy sợ hãi việc viết lách

Không phải bỗng dưng tôi nghĩ ra tiêu chí này. Tôi nhớ Steven Spielberg từng tiết lộ, giây phút mà ông đến rất gần với việc từ bỏ đam mê làm phim, đó là khi lần đầu tiên ông được xem Lawrence of Arabia trên màn ảnh rộng. Bộ phim quá đỗi kinh diễm ấy khiến ông nhận ra tiêu chuẩn của một tác phẩm nghệ thuật thực thụ cao như thế nào. Thực vậy, một tác phẩm lớn luôn khiến cho bạn kinh ngạc và khiến bạn sợ hãi. Bạn không thể hiểu nổi bằng cách nào người nghệ sĩ có thể sáng tạo tới mức độ đó và nó thực sự khiến bạn xấu hổ với bản thân.

Có nhiều loại sách hay. Một số cuốn sách viết hay đến mức khiến bạn muốn viết, như Harry Potter là một ví dụ. Nhưng một số cuốn lại viết hay đến mức khiến bạn e ngại phải viết, như Chiến tranh và Hòa bình. Tôi không nói rằng ta có thể viết một cuốn sách hay như Harry Potter,  nhưng chắc chắn là Harry Potter cho bạn một hy vọng. Còn thì Lev Tolstoy không cho bạn một hy vọng nào dù mong manh nhất. Tốt nhất thì các người không nên viết làm gì cho tốn giấy tốn mực khi trên đời đã có Lev Tolstoy. Bạn không thể tìm đâu ra một người có khả năng dàn cảnh như Tolstoy. Và bạn cũng không thể viết về cả cái chết, cả xung đột sắc tộc, cả uẩn khúc con người, như Faulkner đã làm với chỉ một câu thế này: “cái dấu này trên mắt cá chân y, cái máy đo chuẩn xác và không thể phá hủy được đó của thủy triều đen đang trườn lên đôi chân y, đang dâng từ hai bàn chân lên phía đầu, như cách cái chết di chuyển.” Cũng vì tiêu chí trên mà tôi đã chọn Chàng ngốc thay vì Bút ký dưới hầm, cuốn sách tôi yêu thích nhất của Dostoevsky.

Tôi nhận ra, sau khi đã xếp, rằng những tác phẩm tôi lựa chọn đều là những tác phẩm vô cùng nổi tiếng và phổ biến. Dám chắc rằng mọi người đều biết chúng, cho dù không thích đọc sách thì cũng biết chúng, như Huck Finn chẳng hạn. Tất cả đều thuộc dòng sách hư cấu, đối với dòng sách phi hư cấu, tôi không liệt kê ra đây vì tiêu chí cho dòng sách này không thể là khiến người ta sợ viết. Tuy nhiên, bạn cũng có thể bắt gặp một số tác phẩm rất cận phi hư cấu, như Moby Dick hay Chiến tranh và Hòa bình.

Và như đã nói ở trên, thời gian sẽ thay đổi mọi thứ và một lúc nào đó tôi sẽ sẵn sàng vứt bỏ 1 trong 12 cuốn sách này, thay thế nó bằng một cuốn sách khác, tôi hy vọng điều đó sẽ xảy ra vào trong tương lai khi tôi có can đảm mở Ulysses của James Joyce ra để đọc.

Ngoại trừ Moby Dick ở vị trí số 1 đối với tôi, những cuốn sách khác được xếp theo thứ tự ngẫu nhiên.

1. Moby Dick – Herman Melville

Image result for moby dick book cover

2. The Master and Margaritta (Nghệ nhân và Margarita) – Mikhail Bulgacov

Image result for the master and margarita book cover

3. War and Peace (Chiến tranh và Hòa bình) – Lev Tolstoy

Image result for war and peace book cover

4. Light in August (Nắng tháng tám) – William Faulkner

Image result for light in august book cover

5. A midsummer night’s dream (Giấc mộng đêm hè) – William Shakespeare

Image result for a midsummer night's dream book cover

6. Thần thoại Hy Lạp

Image result for greek mythology book cover

7. The idiot (Chàng ngốc) – Fyodor Dostoevsky

Image result for the idiot book cover

8. The brothers Karamazov (Anh em nhà Karamazov) – Fyodor Dostoevsky

9. The magic mountain (Núi thần) – Thoman Mann

Image result for the magic mountain book cover

10. Hồng lâu mộng – Tào Tuyết Cần

Image result for dreams of red chamber book cover

11. One hundred years of solitude (Trăm năm cô đơn) – Gabriel Garcia Marquez

Image result for one hundred years of solitude book cover

12. The adventures of Huckleberry Finn (Những cuộc phiêu lưu của Huckleberry Finn) – Mark Twain

Image result for the adventures of huckleberry finn book cover

Tôi rất cần vị trí thứ 13 cho Don Quixote.

Cách cô đánh mất cuộc sống của mình

Bầu trời sau mưa rất đẹp, nhưng vì không thể bước ra để nhìn ngắm, chỉ có thể biết tới nó qua tấm ảnh một người bạn up lên instagram. Bầu trời sau mưa có màu hồng như một trái đào chín tới, nếu có thể cắt mây ra bỏ vào miệng thì hẳn cũng là rất thơm và ngọt.

Cô bắt đầu thay thế anh bằng những người khác. Vẫn những khung cảnh trước đây cô tưởng tượng về anh và cô, bây giờ, vẫn nó, vẫn những rặng núi lô nhô màu xám tro, một chiếc đĩa nhạc kêu lạch cạch hát những ca khúc lên mùi mối mọt, anh đứng tựa vào chiều buồn, cô ngâm nga một bài thơ của Frost, anh sẽ hỏi cô em muốn sống vì điều gì, cô sẽ đáp vì những ngày như thế này chăng, anh mỉm cười em vẫn mãi phù du như vậy. Vẫn một khung cảnh, vẫn chiếc ô đó và món ăn đó và ly nước lọc màu ánh bạc đó và đôi giày của anh xếp ngay ngắn, cô đi chân đất vì cô luôn thích chạm vào bề mặt thớ gỗ hơi rào rạo. Bây giờ, cô chỉ việc nhấc anh ra, như nhấc một miếng ghép hình, bỏ một người khác vào, động tác hết sức nhẹ nhàng, nhấc ra, đặt vô, sao dễ dàng kỳ lạ. Cô nhận ra dường như cô đã luôn làm thế, trước anh, cô cũng nhấc một người khác ra, đặt anh vào, bây giờ cô nhấc anh ra, đặt người khác vào, chỉ có những khung cảnh là không biến dịch, có chăng thị hiếu thay đổi, cô đổi Dickinson thành Frost, còn thì nó vẫn y sì như trước. Cuộc đời của cô là một chuỗi tương lai với nhiều khả thể, cô bồng bềnh trong những mơ màng về những điều chưa xảy ra mà cô mong nó sẽ xảy ra, cứ thế cuộn dần cô mất đi hiện tại. Những gương mặt xuất hiện và biến mất, nằm lẩn quất trong những bụi gai của con đường trải rộng dài phía trước, nhưng ngay nơi cô đang đứng thì vắng bóng người tịch mịch. Đó là cách cô đánh mất cuộc sống của mình.

Và rồi, cô sẽ tiếp tục yêu anh chứ?