Mất đi tình yêu

Mất đi tình yêu là một nỗi đau, thật, ai nói rằng mất đi tình yêu không đau lắm đâu, thì là giả dối. Vì mất đi tình yêu là một nỗi đau. Một nỗi đau không to, không nhỏ, nhưng là một nỗi đau. Lúc ấy tự nhiên cả cơ thể là một khối cầu bằng nước, chạm vào là khóc, có thể khóc mà sụt mấy cân liền.

Khi em nói với anh rằng, anh hãy để em đi, hãy giúp em quên anh bằng cách đừng bao giờ liên lạc với em nữa, cho em thoát khỏi tình yêu này, và anh bảo, anh yêu em, anh rất yêu em nên anh sẽ làm những điều em muốn. Lúc đó biết tất cả đã hết. Viết đến đây lại ứa nước mắt, không làm gì mà tự nhiên ứa hết nước mắt.

Nghĩ đến việc từ rày về sau sẽ không còn xuất hiện  trong cuộc đời của nhau nữa, và nghĩ đến đã từng là rất nhiều trong cuộc đời của nhau. Một đằng là tương lai, một đằng là quá khứ. Còn hiện tại. Đã sống mà chẳng bao giờ nghĩ về hiện tại. Hiện tại quá đỗi mơ hồ. Nói là không là gì nữa cũng không phải, nhưng nếu là một gì cái gì đấy thì chính xác là cái gì? Không rõ. Thời gian sẽ làm lành mọi thứ, chỉ mong thời gian trôi thật mau.

Khi biết nó thực sự đã hết, thì rất khác. Không phải một lần hờn giận. Khi hờn giận, sẽ luôn nghĩ cách để anh có thể tìm được em, nghĩ cách để quay đầu. Còn khi thực sự đã hết thì khác, nghĩ thứ bảy này sẽ phải làm gì, chủ nhật này sẽ phải làm gì, thế thôi.

Những kế hoạch không bao giờ cũng anh làm nữa: tháng 11 này đi xem lễ hội, năm sau đi châu Phi, anh đã check cả vé, hoặc đại khái là gặp nhau. Những chuyện như một căn nhà nhỏ thì quên phứt đi.

Và những thứ đã từng cùng anh làm. Bỗng nhiên chỉ sống cùng anh trong cái thành phố ngột ngạt này có 1 tuần, mà mọi thứ về nó đều nhắc em nhớ tới anh. Không biết đi đâu nữa.

Chúng ta sẽ biến mất từ giây phút này đây. Nghĩ đến vẫn thấy khó tin. Rằng chúng ta đang tan biến. Đã từng là một cái gì đó rất quan trọng vào ngày hôm qua, hôm kia, bây giờ thì không phải nữa. Trời mưa to. Nếu bây giờ mà có ra ngoài đường gào lên mà khóc thì cũng không ai biết là đang khóc. Nhưng lại phải đi làm.

Đi làm. Quay lại thế giới của mình. Còn nhiều việc phải làm, quan trọng. Thứ tình yêu cuối cùng trong đời sau rốt vẫn là viết. Từ bây giờ sẽ có nhiều thời gian để viết rồi. Từ bây giờ cho đến khi chết.

Để em đi. Để em sống trong thế giới của mình, nơi duy nhất em cảm thấy hạnh phúc và thỏa nguyện, nơi em không phải nhìn mình trong người khác, không phải cố gắng đo đếm với ai, rất cô độc nhưng cũng rất an lành. Anh sẽ hiểu cho em điều đấy.

Điều cuối cùng đã nói với em là em mong anh hạnh phúc, và em yêu anh. Em không để anh nói điều gì thêm nữa. Em nghĩ những gì đã nói em đã thay anh nói cho cả hai rồi. Em yêu anh, có lẽ sẽ mãi là như vậy,  có lẽ không, nhưng dù thế nào cũng nên kết thúc ở đó.

Mình đã yêu nhau rất đẹp, mùa hè cũng rất đẹp, nơi chốn cũng rất đẹp, không có gì phải phàn nàn cả. Em xin lỗi.

 

Advertisements

tao nghĩ về cuộc sống

tao nghĩ về cuộc sống đơn giản thế này:

có một ngôi nhà nho nhỏ ở quê, dù tao chưa từng sống ở quê, đại khái là có một vườn mít, có chỗ để trồng hoa thược dược, không có thì cũng không sao. cái nhà ấy nằm gần chỗ nào có quán cafe cũng được, không gần cũng được, gần thành phố cũng được mà không gần cũng được, nhưng nhất thiết gần một con sông cho mát mẽ.

có một công việc nhỏ nhỏ để làm mỗi ngày, kiểu như viết lách, viết những thứ hay hay vì tao thích viết, đủ để sống, đủ để không buồn chán, đủ để mua sách, thế thôi, à, nói đến đây mới nhớ, nhà đừng xa quá, để tiki còn chuyển được sách tới chứ.

có một người yêu tao nhiều nhiều, mỗi ngày đều gọt hoa quả cho tao ăn, nói chuyện với tao, trêu tao, đi ngủ sau tao, hoặc nếu đi ngủ trước tao thì khi tao gọi nhất định phải dậy, chờ tao ngủ rồi mới ngủ tiếp. tao và người đấy nằm trên một cái giường gỗ, một cái chăn hoa, trời se se lạnh, người đấy sẽ luôn để một tay cho tao gối lên, ôm tao, tốt với tao, nói mấy câu mật ngọt với tao vì tao ưa mật ngọt, thỉnh thoảng người đấy sẽ vô ý làm tao buồn, khóc, lúc ấy người đấy sẽ càng yêu tao nhiều hơn, ôm tao chặt hơn, tốt với tao hơn.

không cần gặp gỡ bạn bè gì hết. bạn bè cũng vui, nhưng không có cũng không sao, dù gì cũng chẳng bao giờ hợp, nhìn cuộc đời theo cách khác nhau mà, và có những dự định khác nhau về cuộc sống, nói chuyện nhiều với họ chỉ khiến tao quên đi mất mình, chính mình.

 

 

Tịch dương chi ca

Vui sướng ngắn ngủi không bao giờ quay lại, nào có ai thấu mộng tưởng bình đạm của tôi…

Vừa nghe Mai hát, vừa ngồi nghĩ chuyện anh A yêu cô B, xong lại yêu cô C. Mà cô C này rất kỳ, cô C không thích làm lại những điều mà cô B đã từng làm cho anh A, đầu tiên mình nghĩ là vì cô C không muốn anh A nhớ đến cô B, sau này phát hiện ra không phải. Cô C không làm lại những điều mà cô B đã từng làm cho anh A chỉ vì cô C muốn anh A biết rằng, dù anh A có yêu cô C đến mấy thì cô B vẫn là cái gì đó chỉ diễn ra một lần trong đời. Mọi thứ đều diễn ra chỉ một lần trong đời, gì cũng vậy. Cô C yêu rất dằn vặt, vừa muốn anh A là của riêng mình, vừa nhận thức được anh A không bao giờ là của mình. Như cái lời Xuân Diệu viết: “Em là em, anh vẫn là anh. Có thể nào qua Vạn lý Trường Thành, của hai vũ trụ những điều bí mật?” Và gần đến mấy thì “thế vẫn còn xa lắm!”

Anh A giữ ảnh cô B trong vali. Cô C không ghen tị. Cô chỉ buồn thôi. Cũng chẳng phải buồn cho mình. Cô buồn vì nghĩ ái tình trên đời là thế, luôn có một đoạn không hoàn chỉnh. Không ai yêu ai cả đời đâu, và một ngày kia có thể ảnh của cô C cũng sẽ nằm trong vali của anh A. Bởi vì tất cả những gì đã từng có giữa họ chỉ còn là một tấm ảnh.

Cho nên cô C nhất quyết không muốn cho anh A cái kỷ vật nào có thể nhắc anh nhớ tới mình. Cô đã chuẩn bị cả cách để anh A ghi nhớ cô sau này: cô sẽ là một hình hài mơ hồ với bờ môi màu đỏ. Mỗi lúc anh muốn nhớ đến cô thì anh không thể nhìn ảnh cô, chỉ có thể tưởng tượng ra cô trong ký ức. Rồi khi anh yêu cô D, anh sẽ không thể gửi ảnh cô cho cô D xem, như cách anh từng gửi tấm ảnh cô B cho cô xem. Anh sẽ chỉ có thể nói với cô D rằng: Anh đã từng yêu một người kiểu kiểu này.

Cô C muốn anh A phải tốn công sức hơn một chút mỗi khi hồi tưởng về cô. Tất nhiên nó là con dao 2 lưỡi, có thể nó buộc anh A phải nhớ cô sâu hơn, cũng có thể anh A sẽ ngại tái hiện cô trong đầu mà quên cô luôn. Vậy cũng tốt. Cô C cũng không muốn in dấu chân mình trên đời tình của ai cả.

Có một điều cô C muốn hỏi anh A mà không dám hỏi. Bởi vì anh A nói anh sẽ yêu cô C suốt đời, yêu cô C đến khi anh A chết. Cái điều cô muốn hỏi là liệu anh A có từng nói thế với cô B hay không. Nhưng cô chẳng hỏi thế làm gì vì cô biết anh A sẽ không nói dối cô. Anh sẽ nói thật, mà cái sự thật ấy chắc chắn sẽ khiến cô đau lòng biết mấy. Cô thừa biết anh A không phải kiểu người giăng gió, có nghĩa là nếu chẳng vì cô B thay lòng thì anh A vẫn sẽ yêu cô B thôi, dù cho cô C xuất hiện cũng không khiến lòng anh lay chuyển. Thành ra cô C nhận ra điều kiện để tình yêu giữa cô và anh A nảy nở là do cô B không còn yêu anh A nữa. Anh A cứ luôn nói là anh quên hẳn cô B rồi, thế mà lúc cô C bắt anh kể cho bằng được chuyện cô B, anh có thể kể chi tiết đến chân tơ kẽ tóc. Lúc anh đang nói, cô hỏi hỏi vu vơ, anh còn bảo cô sao lại cắt ngang câu chuyện của anh. Cô C lúc đó không nghĩ gì, chỉ nói xin lỗi, sau này nhớ lại mới biết vốn dĩ trong tim anh A, cô mãi mãi cũng là người đến sau.

Cô cũng chẳng từ bỏ anh A, cô cũng để đấy, nhưng cũng mường tượng trước kết cục giữa họ. Không phải vì anh A không tốt, mà bởi vì cô quá dễ tổn thương.

Thế thì có liên quan gì tới Mai?

À, bởi vì Mai hát:

Trời sinh tôi vốn dĩ cô độc cùng con tim ảm đạm. Vẫn phải đương đầu phong sương, vui buồn trên đường đời quanh co. Một ngày nào đó tôi muốn trở về, song đã muộn rồi.

Song đã muộn rồi.

Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc

Thành ra sống trong cuộc tình mới mà cứ mãi nhớ về một mối tình cũ, rất xa.

Cái cuộc tình cũ như có như không, mà thường những cuộc tình như có như không có nghĩa là chưa bao giờ có. Khi ấy đã sống rất đơn thuần, mỗi ngày đều đọc sách, viết lách, yêu một nhân vật trên phim… Nghĩ rằng đam mê là tất cả.

Đôi khi người cứ rùng mình và bất chấp khóc, ý là hiện tại. Cảm thấy rất đau khổ dù không rõ nguyên nhân. Mình có lẽ cũng là một người điên giữa kinh thành Hà Nội. Đòi hỏi tình yêu phải hoàn hảo. Để rồi chuốc lấy một nỗi thất vọng ê chề.

Sẽ không thể nói với anh rằng em đôi khi vẫn rất nhớ những chuyện đã qua, thời ấy chưa có anh. Em cũng biết anh một thời không từng có em vậy. Mỗi người đều không là một người đặc biệt của người nào đó. Sống cô đơn rất bình thản thế thôi.

Ngồi đọc tất cả những tin trên báo chí để biết rằng cuộc đời lúc nào cũng tràn ngập chuyện nọ chuyện kia. Che lấp đi cuộc đời mình không có gì diễn tiến. Khá là chóng vánh và nhanh gọn. Cũng có khi nghĩ đến cái chết, thấy sợ, mà trong khi sống thì cũng không biết để làm gì.

Nếu như một người nào đó đã để cho anh yêu họ, thì chắc anh sẽ không yêu em. Anh không thích nghĩ đến điều đó, nhưng em thì buộc lòng phải nghĩ. Rồi khóc lóc các kiểu âm thầm. Sáng mai sẽ lại bình thường như chưa có gì xảy tới. Nhưng mỗi lần lòng lại chằng chịt hơn.

Và tối sẽ nghe Lệ đá khóc thút thít khi đến đoạn “đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc…”

Không từng có lá thư nào cả. Cũng có một vài dòng chữ. Giữ mãi. Sau này nữa cũng sẽ giữ mãi, yêu mãi. Cuộc tình cũ vẫn là khoảng thời gian đẹp nhất. Khó mà nói ra điều này. Dù sao anh cũng không hiểu.

khi tôi òa khóc

có một bài hát mà bình thường mình sẽ không bao giờ nghe, nhưng một khi đã nghe thì chứng tỏ tâm trạng đã ở mức thê thảm tột độ.

tại sao lại thế? tại sao không bao giờ hạnh phúc? tại sao luôn cảm thấy sẽ hết sức lẻ loi? nghĩ mãi vẫn không hiểu lí do tại sao lại dễ dàng òa khóc đến thế. như thế đó là cách duy nhất để phản ứng với thế giới vậy.

dù có nói gì đi nữa, những giọt nước mắt đã rơi cũng không lấy lại được, 0,21gam tâm hồn mình là nước mắt, hoặc mình cũng chả có tâm hồn gì sất mà chỉ  có nước mắt thôi.

lẽ ra phải ngồi viết những thứ khác chứ không phải thứ này.

ngồi ở hồ Thiền Quang, lúc ấy mình đã rất vui. mình đã ngồi rất gần mặt nước, mình cũng đã ngồi rất gần mặt trời. nhưng mặt nước không phải của mình, mặt trời không phải của mình, chẳng có cái gì là của mình cả, đến nước mắt cũng không phải là của mình luôn, khi nó rơi xuống, nó bay hơi, biến thành mây, rơi xuống, ai đó pha một ấm trà, nước mắt của mình trở thành trà của người khác, nên nước mắt cũng không phải của mình.

làm mình rất buồn.

“từng nghĩ rằng mình yêu sự cô độc, nhưng một lần nữa lại lạc bước trong bơ vơ. ai có thể tận tình ôm tôi vào lòng khi tôi òa khóc?”

mình đã luôn khóc ở câu này.

nỗi cô đơn quá lớn, tình yêu to đến mấy cũng không thể lấp đầy.

Yêu

Mình chợt nhận ra mình chính là loại người rất tạm bợ, có được tình yêu rồi thì cũng chẳng cần cái gì nữa, không cần phải để lại cái gì cho cuộc đời này mà chỉ cần mãi mãi ngồi trên cùng một chiếc thuyền nan với một người, người đó sẽ chèo thuyền còn mình thì mải nhìn người đó, và cứ thế chúng mình sẽ bơi đi thật xa.

Mọi thứ sẽ trôi qua nhưng em là người ở lại. 

Chúng ta không biết gì cả. Chúng ta chỉ có 6 ngày bên nhau. Thế mà chúng ta lại yêu nhau. Anh nghĩ đó là tình yêu chân thực nhất.

– Anh quên mất nói từ mãi mãi.       -Không, anh không quên, anh chỉ muốn em đi tìm nó.

Đã có tình yêu rồi, tất cả những mộng ước không thành khác, hay là cứ để mặc đi?

khi đi chậm thì sợ không bắt kịp với mọi người. khi đi nhanh thì sợ bỏ quên chính mình ở lại. rốt cuộc thì nên đi chậm hay đi nhanh?

hôm nay đọc được bài Trần Tiến viết về Hoàng Vân, Thày Hoàng Vân đi nhé!, mắt mình ứ lệ. bây giờ người ta không sống được như thế. mình không muốn tỏ ra bi quan nhưng thực lòng là bây giờ người ta không sống được như thế nữa rồi.

chẳng liên quan gì đâu, có một người nói với mình rằng, chị đọc những gì em viết, chị đều thấy có vấn đề, em phải xem lại cách mình viết đi. chị ấy nói đúng mà, nơi duy nhất hợp với mình là cái wordpress này, nơi mình không cần chấm chỗ cần chấm, viết hoa chỗ cần viết hoa.

chúng ta đều biết rằng mọi thứ đều phải bán được.

nếu như tâm hồn không phải thứ để bán thì tức là nó bèo bọt đến mức chẳng đáng để mà bán. vì thế mình cũng không nên suy nghĩ về vấn đề tâm hồn nhiều quá.

cậu ấy nói tâm hồn mình rất đẹp,  cảm ơn, nhưng lẽ ra cậu đừng nên nói thế. nếu cậu đừng nói ra, chắc là mình sẽ không bận tâm nhiều đến thế về việc tâm hồn mình ra sao.

 

Thỏa hiệp

Có một số người mình rất thích họ chỉ vì xung quanh mình chẳng ai biết họ là ai cả. Khiến cho mình cảm thấy họ là của mình và chỉ riêng mình thôi. Ý mình là mình rất thích Ngũ Nguyệt Thiên. Độ mấy năm nay đã ít nghe Ngũ Nguyệt Thiên nhiều, nhưng lần nào nghe cũng bởi vì họ là người duy nhất trám được vào cái chỗ trống trong tim mình. Bởi vì mình không bao giờ là duy nhất nên muốn được một lần làm duy nhất. Người duy nhất nghe nhạc Ngũ Nguyệt Thiên trong cái nhà mình sống, trong cái nơi mình làm, trong đám bạn. Không bao giờ tự nhiên nghe nhạc Ngũ Nguyệt Thiên. Khi đã nghe thì chắc chắn có một lý do.

Nơi trong tim tôi chưa từng sụp đổ.

Giờ thì sắp sụp. Muốn nó sụp hay không là quyền của mình. Sụp thì sẽ tốt cho những phần khác của cơ thể.

Hôm trước đọc sách, nó bảo là hãy nghe theo lời trái tim nhưng nếu trái tim không phải một kẻ tử tế lắm, thì sao? 

Trái tim mình là một kẻ như thế đây, luôn quá cứng đầu. Luôn thích những thứ không nên thích, cứ cố giữ khư khư những thứ mà mình luôn tin tưởng là đúng, nhưng người ta không cần hiểu không? Hôm nay uống rất nhiều trà sữa, uống rất nhiều đường nên càng thấy tệ hơn. Chỉ có thể vừa nghe Tựa Khói Sương vừa khóc. Có hay không một bông hồng vĩnh viễn không lụi tàn, vĩnh viễn hoàn mỹ và kiêu ngạo, vĩnh viễn không thỏa hiệp. Nhưng đã đến lúc phải thỏa hiệp rồi đúng không?

Bởi vì không muốn thỏa hiệp nên mình đã cố gắng sống cách những điều mình yêu xa xa một chút. Khi rong chơi mọi thứ sẽ dễ hơn, mình sẽ chỉ nhìn thấy những gì đẹp đẽ thôi còn những góc khuất của nó thì mình cóc cần biết. Nhưng còn cứng đầu tới bao giờ? Sẽ dành ra một đêm để khóc, mong sau này không còn phải khóc nữa.

Mình nghĩ đến chuyện đã từng có thời những gì Rousseau viết đều trở thành cơn sốt. Mình thấy ông ý thật may, thật may vì đã sinh ra 300 năm trước. Nên Rousseau ơi đừng than thở nữa được không.

Để đi xa hơn, người ta buộc phải tự đâm vào tim mình. Điều đó cũng đau đớn đấy.

Love hurts

Bạn học cách đam mê rồi lại học cách từ bỏ đam mê. Cái trước khó. Cái sau khó hơn gấp vạn lần. Hôm trước mình đã viết như thế đấy.

Love hurts, love scars, love wounds, and marks any heart not tough or strong enough to take a lot of pain, take a lot of pain.

Love is like a cloud, holds a lot of rain. Love hurts., oh love hurts.

I’m young, I know, but even so I know a thing or two and I learned from you. I really learned a lot, really learned a lot.

Love is like a flame. It burns you when it’s hot. Love hurts, oh love hurts.

Some fools think of happiness, blissfulness, togetherness. Some fools fool themselves I guess. They’re not foolin’ me.

I know it isn’t true, I know it isn’t true.

Love is just a lie made to make you blue. Love hurts, oh love hurts, oh love hurts.

Người khác sẽ nghe nó thành dạng tình yêu khác. Với mình, nó chỉ là tình yêu lớn nhất cuộc đời mình thôi. Làm thế nào đây, để vui vẻ từ bỏ đam mê của bản thân mà không tiếc nuối.