Văn chương không phải sự khai sáng

Có một bộ phim tôi không thực nhớ nội dung, một bộ phim của Woody Allen mang tên “Đóa hồng tím ở Cairo”, câu chuyện mang máng mà tôi còn nhớ, đó là một người phụ nữ thất bại trong tất cả mọi khía cạnh cuộc đời, rồi cô vào một rạp chiếu bóng, xem một bộ phim, và trong giây phút ấy, cô quên béng mất cuộc đời mình, cô òa khóc, không phải vì mình, mà vì những nhân vật trong phim. Dường như với tôi, văn chương cũng là như vậy, mặc dù có vẻ giống đời thực (nó bắt chước đời hay đời bắt chước nó thì còn là vấn đề cần tranh luận), nhưng thực tế văn chương không liên quan gì tới cuộc đời thực cả, và nó nên như vậy.

Kết luận ấy có thể là vội vã, bởi không có thứ văn chương nào không có chút dính líu đến những trải nghiệm đời thực, ngay cả khi Kafka viết về một người đàn ông bỗng một đêm tỉnh dậy thấy mình biến thành một con bọ gì đó, thì nó ắt cũng sinh ra từ một cảm thức về sự méo mó và lạc loài – những cảm thức có thực. Chứ đừng nói đến Chiến tranh và hòa bình rõ ràng là về cuộc chiến chống Pháp của người Nga. Nhưng có lẽ, cũng giống như nghịch lý cái tàu biển, khi cứ thay dần những bộ phận trên một con tàu sang một bộ phận mới, thì đến bao giờ con tàu không còn là con tàu cũ nữa? Và khi những dữ liệu thực tế được thay dần bằng những diễn ngôn văn học thì đến bao giờ thực tế không còn là thực tế nữa? Tôi thì tin rằng ngay từ khi thay “bộ phận” đầu tiên, dù đó có thể nhỏ như một cây đinh hay một con ốc vít, thì chính lúc này, thực tế đã bị biến dạng và đánh mất mình, con tàu thực tế đã hóa thành con tàu mộng ảo văn chương.

Tôi viết tập truyện ngắn Dưới mái hiên đêm, những khách lạ với một tâm thế như vậy, “con tàu nền móng” của tôi là những câu hỏi thực tế mà một độc giả văn học, một khán giả hội họa, một thính giả âm nhạc hẳn đều đã từng nghĩ qua: Shakespeare có thật đã viết ra những vở kịch vĩ đại ấy? Mà Shakespeare thật sự là ai? Elvis Presley có phải đã chết không hay vẫn còn sống đâu đó trên đời? Hemingway tại sao lại tự sát? Mối quan hệ giữa Gauguin và Van Gogh phải chăng có gì đó gần giống một tình yêu, hay một dục vọng hủy hoại lẫn nhau, như trong những áng văn của Yukio Mishima vậy? Tại sao Van Gogh phát điên? Người ta đã lấy trái tim của Chopin ra như thế nào sau khi ông mất? Hay trong văn chương Việt Nam, chẳng nhẽ bạn không tò mò Nguyễn Tuân đã quay Cánh đồng ma như thế nào và đã diễn ra sao ở Hương Cảng ư? Tôi thì có. Và tôi cũng luôn thấy thật bí hiểm, cái cách mà một văn nhân như Tố Như lại đi giang hồ trong suốt ba năm.

Không, tôi không muốn cố gắng đưa ra một giả thuyết cho những điều ấy – nếu muốn đọc giả thuyết, người ta có thể, chỉ mất ba giây, tra trên Google, nghiên cứu có mà thuyết âm mưu cũng có. Tôi cũng không muốn làm sáng tỏ bất cứ câu hỏi nào, bởi lẽ, tôi tin người ta không (nên) tìm đến văn chương vì sự sáng tỏ: người viết văn có thể am tường một chủ đề nào đó nhưng lại không thể chính xác như người viết sử hay những người làm khoa học, người viết văn cũng suy tư về cuộc đời nhưng lại cũng không thể sâu xa lắm lí lẽ như một triết gia, nói rằng người viết văn cần nắm bắt tâm lý con người cũng đúng nhưng họ cũng không hiểu nó thấu đáo như một nhà tâm lý, và bạn thấy đấy, có nghĩa văn chương vốn dĩ đã không cần thiết, nó chỉ nằm ở lưng chừng cho những ai quyết định rằng, tôi chỉ muốn vãn cảnh dạo chơi, đừng bắt tôi khăn gói đi tới tận cùng của những tận cùng. Tất nhiên, có những cuộc “vãn cảnh” chất chứa những trò chơi mạo hiểm, như cuộc viết của Dostoevsky, của Lev Tolstoi, của Kafka, và nhiều nữa.

Quay lại câu chuyện của cá nhân mình, vâng, tôi không có ý định rằng, sau khi đọc xong bạn sẽ sáng tỏ Shakespeare là ai, Hemingway vì đâu tự sát, mối quan hệ của Gauguin và Van Gogh thực chất là gì. Dù muốn hay không, tôi nhận ra rằng mỗi con người này, ngay cả khi tôi đọc một tiểu sử trình bày cu ti củ tỉ từng mốc thời gian cuộc đời họ, thì vẫn còn rất nhiều những khoảng trống, những ngày nằm giữa các cột mốc đó, vẫn còn trắng xóa, mờ mịt và bí ẩn. Tất cả những cuốn tiểu sử (và cả cáo phó nữa, hỡi ôi!) đều dựa trên giả định rằng, cuộc đời con người là những gạch đầu dòng, những sự kiện ngắt quãng nhau, trong khi đó, cuộc đời thực là những chuỗi ngày nối liên tục, những giờ trôi qua không ngưng nghỉ, hay ít nhất ảo tưởng về thời gian khiến con người cảm nhận thế, nhưng tóm lại sẽ có những ngày vĩ nhân chẳng làm gì cả, họ đi ngủ, có thể là nằm mơ, có thể họ sẽ thức dậy ăn một trái táo và nghĩ mông lung về một điều gì đó – nhưng chúng hóa ra lại rất quan trọng trong tiến trình đời họ. Có rất nhiều những lỗ hổng, những khúc ngoặt nho nhỏ, những mật thất, những giấc mơ như thế trong cuộc đời của một con người, những phần mà sự thật dù dày một ngàn bốn trăm tám chục trang cũng không thể chạm đến. Và trên tư cách một người viết, tôi coi đó là những bộ phận thuyền đã han gỉ đến mức không rõ hình thù, rồi tôi thay chúng bằng những bộ phận trong tưởng tượng.

Có thể là, thậm chí không giúp người ta sáng tỏ hơn, những truyện ngắn trong cuốn sách này còn khiến bạn rối trí hơn. Nhưng nói cho cùng, tôi nghĩ điều ấy được phép, bởi con người không sinh ra để được hiểu, ngoài lề một chút, tôi nhận ra điều đó khi là một người hâm mộ ban nhạc The Beatles. Có đến hàng trăm cuốn sách về họ, và cứ mỗi năm lại xuất hiện những cuốn mới, những bài báo mới, tuyên bố rằng đây mới là sự thật tối hậu về The Beatles, nhiều đến mức dường như chẳng có sự thật nào hết. Và người ta hàng chục năm qua đã châu đầu vào nghiên cứu The Beatles mà có hiểu họ hết đâu? Vậy thì rõ ràng con người không sinh ra để được hiểu. Đó là thực tế quan trọng nhất đối với một người viết, tôi nghĩ vậy, và tôi vẫn luôn tự hỏi rằng liệu Dostoevsky vì lẽ gì để nhân vật Stavrogin trong Lũ người quỷ ám bỗng nhiên cắn tai một người? Cái hành động bột phát ấy dường như xuất phát từ một tầng sâu không thể đo đếm. Nhưng nó thoáng cho ta thấy một điều gì mà những lý luận của các triết gia hay sự thật của các nhà khoa học không thể cho ta thấy. Điều gì đó ấy có thể không quan trọng lắm đâu, nhưng chí ít, đó là thứ cảm xúc duy nhất mà chỉ văn chương mới có thể đem lại cho ta: sự khai sáng về sự mù mờ của thế giới.

Ba truyện cá nhân tôi ưng ý nhất trong tập sách này là: Đêm cứ rơi, cứ rơi (về Shakespeare), Đêm sau cái chết luôn là một đêm dài (về Elvis Presley), và Trong y, một tảng băng trôi (về Hemingway). Đặc biệt là truyện về Shakespeare, nó bắt nguồn từ câu hỏi tại sao Shakespeare, sau Đêm thứ mười hai (hay Muốn gọi là gì cũng được), không còn viết hài kịch nữa, chỉ viết bi kịch, và nếu còn viết hài kịch thì là những hài kịch đen tối? Và cả câu hỏi Shakespeare là ai? Có thật ông đã viết những tác phẩm này? Tôi kết nối chúng trong một sự thật khác, rằng ông là người đầu tiên trên thế giới viết ra hai tiếng “lonely” (cô đơn) (vâng, một từ nhưng hai tiếng). Tất cả còn lại, là trí tưởng tượng của tôi về những chuyến phiêu du của ông, về tuổi trẻ của ông, hay đúng hơn, sự thất lạc tuổi trẻ của ông.

Nếu còn điều gì muốn chia sẻ thêm về Dưới mái hiên đêm, những khách lạ, thì đó là tôi, trên tư cách một người luôn tin rằng âm nhạc, bằng cách không nói gì cả, lại nói được nhiều hơn ngàn vạn chữ nghĩa, đã cố gắng bằng mọi cách, để âm nhạc tràn vào cấu tứ của cuốn sách. Hãy coi như một giấc mơ hão huyền của tôi, là thông qua ngôn ngữ, tôi có thể tập tành nguệch ngoạc nên một giai điệu nào đó. Bởi tôi thực cho rằng, những kỹ thuật viết suy cho cùng đều rất tương thích với nhịp điệu một bản nhạc: những đoạn cao trào – fortissimo, và ngay sau đó, những rủ rỉ rù rì – pianissimo, những đoạn dồn dập mạnh dần chơi đùa với thần kinh – crescendo, những hố bí ẩn thoáng run lên rồi thoáng biến mất như chưa từng có gì xảy đến – tremolo

Và phần trích nhập đề tựa đầu tiên mà tôi đã chép từ nhà soạn nhạc Felix Mendelssohn: “Ngôn từ, với tôi, thật khả nghi, thật mập mờ và thật dễ hiểu nhầm khi so cùng âm nhạc, thứ lấp đầy hồn ta bằng cả ngàn điều đẹp hơn ngôn từ.”

Hiền Trang

[Bài viết đăng trên tạp chí Tia Sáng]

Đồng hồ cát

Bỗng nhiên vì một cái đồng hồ cát mà mình quay lại đây để viết, bởi dù có rất nhiều chỗ để viết, nhưng riêng điều này lại không biết viết ở đâu.

Cái đồng hồ cát nằm trong góc khu tiếp khách một khách sạn, và khi mình nhìn thấy nó, mình nhận ra rằng từ trước tới nay chưa từng bao giờ mình thấy một chiếc đồng hồ cát. Thấy thực sự. Chắc chắn là đã thấy trên phim nhưng thấy thực sự thì chưa, như thể cái đồng hồ cát đối với mình chỉ là một ý niệm, một hình ảnh trừu tượng, như là cái chết, như là vũ trụ, hoặc như là Elizabeth, người đã ăn chiếc bánh blueberry nhưng cả cô và cả chiếc bánh blueberry đều không có thật và mình không thể hiểu nổi một người không có thật ăn một cái bánh không có thật thì có nghĩa lí gì.

Đại khái là thế, mình đã nhìn thấy một cái đồng hồ cát.

Mình xoay ngược cái đồng hồ làm bằng nhựa, cát bắt đầu tuôn ra từ khe hẹp nối hai phần phễu. Chỉ khi cát chảy được một lúc, mình mới nhận ra, cái mình nhìn thấy không phải là cát, không chỉ là cát, cái mình đang thấy là thời gian. Cát chảy nghĩa là thời gian đang trôi qua, đó là một đẳng thức kỳ lạ. Thời gian không có hình, cát thì có hình, nhưng bằng một cách nào đó, thời gian hóa cát, mịn, trắng, dưới ánh đèn tuýp, sáng lấp lánh như xà cừ. Cát chảy xuống từ một đầu phễu, nhưng mới đầu, gần như đụn cát lớn không suy suyển gì, và bằng mắt thường không thể nhận ra đụn cát thời gian đang teo nhỏ lại. Để rồi bất chợt, vào một giây phút quyết định, đụn cát với bề mặt nằm ngang tụt xuống một mảng, tạo nên một mặt phẳng xiên chéo, hệt như thời gian, từng giây từng giây một thì chẳng bõ bèn gì, nhưng từng giây từng giây ấy cộng dồn lại là mười bốn tỉ năm đã trôi qua, ngay cả những hố đen cũng đã già, loài khủng long đã sinh ra và tuyệt diệt.

Và kể từ thời điểm đó, thời gian trôi càng ngày càng nhanh hơn và ta càng nhìn rõ hơn những vết lõm của thời gian, những chỗ thời gian đã bị gặm mòn (bởi cái gì? bởi chính thời gian ư?, mình không hề biết).

Mình cứ nhìn mãi nhìn mãi cái đồng hồ cát đang đếm thời gian trôi, như đang xem một bộ phim kịch tính, một bộ phim kiểu Indiana Jones, Jones lúc nào cũng trong tình trạng bị ai đó rượt đuổi, thời gian cũng chảy băng băng như có ai đó đang rượt đuổi lấy nó. Điều đấy thật vô lý bởi không có ai rượt đuổi thời gian cả, nó đâu phải đi tìm Chén Thánh như Indiana Jones, nó cũng không phải một nhà khảo cổ hay vướng vào những rắc rối trên trời rơi xuống, nó chỉ là thời gian, nhưng nó vẫn không ngừng chạy trốn.

Thế rồi khi mình còn đang mải ngắm cái đồng hồ thì một ai đó gọi mình lên xe. Khi mình quay trở lại, cát đã chảy hết từ bao giờ. Chiếc đồng hồ nằm im không chuyển động, cả lớp cát trắng, mịn, óng ánh như xà cừ. Cát chảy nghĩa là thời gian trôi. Nhưng kể cả khi cát không chảy thì thời gian vẫn trôi như thế.

Mình gần như muốn khóc khi nghĩ về điều đó.

chẳng muốn gì

có những lúc muốn rất nhiều thứ. nhưng có những lúc như thế này, chẳng muốn gì, ngoài cái chết. mày có thể mất hàng năm trời và cũng không thể làm gì, nhưng chỉ cần cái chết, chỉ cần 5 phút thôi, là mày có thể biến mất và tất cả những khổ sở của mày cũng sẽ biến mất.

Vẫn có em bên đời

Roger-Federer’s-Wife-Mirka-Federer-

Vẫn thấy bên đời còn có em.
Tấm lòng em như lá kia còn xanh.
Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé,
những cành hoa phai quá không đành.

Vẫn thấy bên đời còn có em.
Mái nhà năm xưa tóc em còn bay.
Gặp nhau giây phút trong đời ấy,
nỗi gì bâng khuâng vướng chân hoài.

Em đã đến nơi này tựa như cánh én
dịu dàng trao chút hương hoa mùa xuân.
Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng,
thương ai mà sương khuya vội vàng buông.
Chiều nay bên trời xao xuyến,
còn em trong từng nhớ thương.

Mỗi vết thương lành, một nỗi vui.
Mắt cười mênh mông giữa đôi bàn tay,
dù em khẽ bước không thành tiếng.
Cõi đời bao la vẫn ngân dài.

– Trịnh Công Sơn

You’re my safest place to hide

roger-federer-cropped_r6km77xi053d1dtzqy7ezchya_630_630

Đây là tấm ảnh mình không muốn nhìn thấy nhất của anh.

Vậy mà cuối cùng, mình cũng lấy hết can đảm để đi search ra nó.

Chỉ cần nghĩ đến thôi là đủ để òa khóc nức nở.

Khi đã đến rất gần mà lại đánh mất thì lại càng cay đắng và nghiệt ngã hơn.

Một chuyến bay sớm vào Sài Gòn và cả đêm trước đó mình không hề ngủ. Cơ thể mình rã rời và đầu óc mình chập chờn trong một cõi vô định nào đó.

Dù nói bao nhiêu đi nữa thì bất kể là anh thua ai, anh thua ở đâu, dù thua theo cách nào, nếu mình phải chứng kiến, mình sẽ đều òa khóc.

Điều làm mình căm ghét nhất ở công việc hiện tại, đó là nó bận bịu đến mức không cho mình thời gian để mình khóc cả một tuần vì anh, như trước kia.

Bài này là dành cho anh, Roger ạ. Cảm ơn anh, sau bao năm tháng vẫn ở đây.

How long will I love you?
As long as stars above you. And longer, if I can.
How long will I need you?
As long as the seasons need to follow their plan.
How long will I be with you?
As long as the sea is bound to wash up on the sand.
How long will I want you?
As long as you want me to, and longer by far.

 

you gonna carry that weight

Hôm nay lại ngồi nghe lại album cuối cùng The Beatles. Sao âm nhạc ngày xưa đời sống mênh mang thế nhỉ, không bao giờ cũ và không bao giờ chán. Như những con búp bê Matryoshka, mỗi lần mở ra lại còn một cái gì be bé giấu ở trong nữa nữa. Còn những bản hit bây giờ, nghe hay hay, và cũng chỉ có thế mà thôi, chỉ vài tháng sau là đã lỗi thời, vài năm sau là không còn ai hát lại.

Once there was a way, to get back homeward.
Once there was a way, to get back home.
Sleep, pretty darling, do not cry, and I will sing a lullaby.

Golden slumbers, fill your eyes
Smiles await you when you rise
Sleep pretty darling, do not cry, and I will sing a lullaby.

Once there was a way, to get back homeward.
Once there was a way, to get back home.
Sleep, pretty darling, do not cry, and I will sing a lullaby.

Boy, you gotta carry that weight, carry that weight a long time
Boy, you gonna carry that weight, carry that weight a long time
I never give you my pillow. I only send you my invitation
And in the middle of the celebrations, I break down

Boy, you gotta carry that weight, carry that weight a long time
Boy, you gotta carry that weight, you’re gonna carry that weight along time

Are you going to be in my dreams tonight?
And in the end, the love you take is equal to the love you make.

Dù sao đi nữa, mình luôn nghĩ về Paul như người viết nốt nhạc đầu tiên và cuối cùng, của họ.

Đoàn tàu

Hôm nay, khi đang phóng như điên trên cái xe máy để kịp một cuộc hẹn thì bỗng dưng thấy đường rất đông và mọi người đều dừng lại. Nghển cổ lên nhìn không thấy ai, không thấy gì. Cho đến khi một tiếng tu tu xình xịch vang lên thì mới biết là tàu hỏa. Cũng đã lâu rồi không phải chờ tàu hỏa ở đó, cũng đã lâu rồi không nhớ ở chỗ đó có một cái đường ray, cũng đã lâu rồi đi cái đường đó mà chẳng nhìn xem cái đường đó có gì.

Thế là bỗng dưng cả trăm con người  phải dừng lại, nhìn một đoàn tàu rách nát trùng trình lạch xạch lăn đi. Cả trăm con người bẽ bàng đứng đó. Cũng có thể không có gì bẽ bàng ở đây cả nhưng mình thì cứ cảm thấy bẽ bàng. Bởi lúc phóng đi lại cứ tưởng việc mình quan trọng vô cùng. Ờ thì cũng vẫn phải chờ cái tàu hỏa này đi qua thôi. Chả ai quan tâm mình sẽ muộn một cuộc hẹn, mà trong mấy trăm người đang chờ đợi kia, cũng chẳng ai quan tâm họ đang xách nồi cháo đi thăm người ốm, mà nếu như có ai đó đang lạc mất con thì cũng vẫn phải chờ tàu thôi, kể cả là xe cứu thương hay xe cứu hỏa. Chúng ta cứ tưởng việc của mình là quan trọng lắm, cuối cùng vẫn phải dừng lại chờ cái đoàn tàu nặng nề kia ì ạch qua.

Hôm qua cũng xem một bộ phim có đoạn về toa tàu, đại khái thằng bé con đạp xe chạy theo đoàn tàu đưa con bé nó thích rời đi. Chả biết đi đâu, chắc là lên thành phố, nhưng tóm lại là con bé không quay trở lại. Không biết chuyến tàu đi qua mình hôm nay có chở con bé nào như vậy không, đi rồi không về nữa, làm một thằng bé nhà quê ất ơ ở đâu đó buồn mấy ngày trời, trước khi nó quay sang thương nhớ một con bé khác.

Tóm lại là cũng chẳng ai quan trọng với ai lắm đâu.

 

 

 

Con đường

Mình cứ tưởng mình đã sống tốt lắm, cho đến khi mình biết là thậm chí mình còn chưa từng bao giờ sống nữa kìa.

Lúc đấy là thế này, mình ngồi trên một cái ghế. Bên cạnh có Pul, có Tùng, có Trí, có cả chị Linh nữa. Mọi người rút một lá bài trong tập Conversation Starter. Những lá bài màu hồng, màu xanh, màu trắng, màu nâu.

Trí đọc câu hỏi trên lá bài: “What are you proud of yourself?”

Mình nhanh nhảu bảo rằng chắc chắn là mình tự hào vì mình đã viết. Chẳng ai muốn mình viết, bố mình, mẹ mình đều không muốn. Vậy mà cuối cùng mình vẫn viết. Thậm chí còn muốn hét lên rằng có những ngày mình ngồi bên bờ hồ Hoàn Kiếm, nghĩ rằng mình là kẻ bất hạnh nhất thế gian vì đã sống quá cô đơn, quá cô đơn như món đá bào chưa kịp cho ai nếm đã vội vàng tan chảy.

Cho đến khi Pul nói rằng Pul chỉ tự hào vì Pul đã sống tới tận giờ này.  Trong chốc lát, mình thoáng nghĩ về những gì mình biết về Pul. Vậy mà mình đã nghĩ mình biết rất nhiều về Pul cơ đấy. Một cô bé nhỏ hơn mình 4 tuổi, mập mập, vui vẻ, tếu tếu và yêu đời. Và rồi từ ngày đó cứ mỗi lúc mình biết thêm về Pul, từng chút một. Về bố mẹ Pul, về ông bà, tất cả đều thuộc về thì quá khứ. Về những người họ hàng xa quá đỗi thành đạt của Pul. Và Pul ở đây, rất bé nhỏ trong thành phố Sài Gòn. Và chặng đường 23km từ Bình Dương tới Sài Gòn để đi làm, rồi lại 23 km từ Sài Gòn về Bình Dương để về nhà.

Mình biết chuyện Pul sống ở Bình Dương vào đêm cuối cùng mình ở Sài Gòn. Lúc đó là gần 10h đêm. Mình đi về cho chuyến bay sáng sớm, chẳng biết nói gì, chỉ có thể dặn dò cô bé ấy rằng em phải đi cẩn thận, 60 cây 1 giờ không phải chuyện đùa đâu.

Mình lại tiếp tục đi, trên cái con đường mà trước kia mình cứ nghĩ là trắc trở, nhưng giờ đây con đường ấy dường như đã được trải nhựa êm ru.

 

 

 

Pháo hoa

Nhiều năm rồi không xem pháo hoa và cũng không trông đợi pháo hoa. Nhiều năm là bao nhiêu cũng không nhớ nữa, có lẽ vì thế mà nghĩ là nhiều năm. Nhưng dù thế thì tiếng đì đùng của pháo hoa vẫn vọng vào, âm thanh đã đi một chặng đường rất dài, băng qua cả một con sông và những con đường dài thưa vắng để đến tai mình.

Có những giao thừa, ngồi nghe tiếng pháo hoa đì đùng tạp lẫn với tiếng một bộ phim về đề tài tự sát, tưởng thế là mình đã trưởng thành. Kiểu như không còn quan tâm đến những thứ xu thời nữa và một đêm giao thừa cũng chỉ là một đêm thứ ba, hay thứ tư, chủ nhật gì đó. Bây giờ thì nhận ra đó cũng là một kiểu trẻ con. Pháo hoa vẫn là pháo hoa, giao thừa vẫn là giao thừa, dù mình có thích nó hay không thích nó, có cần nó hay không cần nó, cũng giống như tiền, như phim ảnh, như triết học, như vũ trụ, như tất thảy mọi sự trên đời, nó vẫn là nó dù mình có biến thành cái gì đi nữa. Sự chấp nhận ấy có lẽ mới là trưởng thành. Và rồi trưởng thành hơn là khi quay lại nếp nghĩ ngày xưa, rằng giao thừa là một thời khắc đặc biệt, bởi một khi một sự vật là như vậy thì bạn nghĩ sao cũng không thay đổi được điều ấy. Chúng ta không thay đổi được gì cả, cả thế giới và cả chính mình. Chúng ta chỉ có thể ngồi chờ đợi một đợt sóng liếm láp vào chân hoặc ụp lên đầu hoặc cuốn phăng một cái giày vào bụng dạ sâu thẳm của nó, hoặc cũng có thể là cuốn phăng cả chúng ta.

Và mình đã thưởng thức giây phút tống cựu nghênh tân ấy một cách yên lành dù cuộc điện thoại gọi đi không được đáp lại. Một ai đó ở đầu kia thế giới đang bận, nhưng không sao vì mình đã thật sự hạnh phúc. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì giao thừa cũng đặc biệt chứ, ít ra là không phải lúc nào nghe Gửi người em gái miền Nam cũng thấy rung động đến thế.

 

 

Dù gì thì cũng chúc mừng năm mới.

Mình quay mặt vào tường, lén lút chấm nước mắt bằng những tờ giấy ướt. Có những lúc dù rất muốn khóc cũng không thể  nào khóc to được. Những giọt nước mắt đó là những giọt nước mắt đáng thương nhất trên đời khi chúng buộc phải trôi tuột xuống mà không được phát ra dù chỉ một thanh âm. Sự sống của chúng bị trói buộc trong  một dòng chảy tứa ra rồi khô trong chốc lát, không để lại dù chỉ là một tiếng động, không đủ dài lâu để chạm vào lưỡi và gây ra cảm giác mằn mặn trên vị giác.

Đôi khi trong một cuộc họp hay một cuộc trò chuyện nào đó, mình bất giác nhìn vào màn hình máy tính và thấy phản chiếu một bóng cây phía bên ngoài. Như một thế giới gương soi nơi phía bên kia là một vực thẳm khác của đời sống. Mình cứ mải nhìn ngắm mãi cái  bóng cây ấy rồi bị hút vào vô định đó. Vô định đó cũng im lặng và bị tước đoạt thanh âm.

Sự im lặng như một dòng nước lênh láng chảy, không rõ hình thù và không có biên giới. Hai người khi không thể nói chuyện thì giữa họ là một vùng không rõ hình thù và không có biên giới. Muốn bước qua nhưng không có cách nào bước qua, vì cứ mỗi bước chân tiến tới thì sự im lặng đó lại tỏa rộng ra hơn.

Cuộc hẹn này sẽ bỏ lỡ thôi. Một người thì khóc quá nhiều, một người lại ở quá xa. Cứ như là muốn tưới cho đóa anh đào ở Nhật Bản lại mong ở Nam Mỹ có những chiếc lá xanh sẽ nhú lên. Chỉ hão huyền mà thôi.

Dù gì thì cũng chúc mừng năm mới.