[Tổng hợp Review] Giấc mộng lang thang trên đồng cỏ úa – to be updated

48926409_952281284969243_1052705108543930368_n

Giấc mộng lang thang trên đồng cỏ úa (tái bản)

1. “Với sở trường của người kể chuyện, sự tinh tế trong các phép ẩn dụ như một nhà thơ, cách nắm bắt sắc màu và đường nét như một họa sĩ, Hiền Trang mang đến một không khí văn chương tự nhiên và thuần khiết, điều đang rất thiếu trong văn học những năm gần đây.” – nhà văn Phan Hồn Nhiên 

Tham khảo thêm tại đây.

2.  “Như bao phủ một lớp sương mờ, khiến tôi liên tưởng tới bộ phim Ugetsu Monogatari của đạo diễn Nhật Bản vĩ đại, Kenji Mizoguchi”- nhà văn Phong Linh, đăng trên Zing.vn

Tham khảo thêm tại đây.

3. “Đọc truyện của Hiền Trang là chuẩn bị vào một trạng thái của mơ, là trượt đi trên chiếc bè của giấc mộng đêm hè, nơi mà phía cuối chiếc bè là một giấc mộng khác hay là gì ta cũng không dám chắc.” – nhà văn Huỳnh Trọng Khang, đăng trên báo Tuổi Trẻ

Tham khảo thêm tại đây.

4. ” Những câu chữ trầm bổng, có nhịp điệu nhưng cũng lại dửng dưng, thong dong. Cảm giác khi đọc cuốn sách này giống như một người đang lang thang trên cánh đồng rộng lớn, những suy nghĩ vẩn vơ lần lượt kéo đến, nhiều vô kể nhưng chậm rãi, cô đơn nhưng yên tĩnh, vừa khắc khoải vừa bình thản, tự tại. ” – Ybox

Tham khảo thêm tại đây.

Giac-mong-lang-thang-tren-dong-co-ua

Giấc mộng lang thang trên đồng cỏ úa (in lần 1)

5. “Bằng lối kể chuyện giàu cảm xúc với một giọng văn giàu chất nhạc, họa, thi ca, Hiền Trang đưa người đọc vào những ngóc ngách sâu kín ẩn bên trong tâm hồn những người trẻ tuổi.” – Trạm Đọc

Tham khảo thêm tại đây.

6. “Truyện ngắn Ai đã giết cô gái trong rạp chiếu bóng khiến tôi cảm thấy đời người thật quá mong manh.” – nhà báo Phan Đăng

7. “…xóa nhòa đi ranh giới giữa thực và ảo để kể câu chuyện về những kẻ mộng mơ đích thực, những kẻ trôi dạt tồn tại trong huyễn tưởng của chính mình giữa một xã hội vật chất thực dụng.” – bạn đọc Nguyễn Minh Trang

Tham khảo thêm tại đây.

8. “Những bộ mặt ấy đang nhảy điệu mambo của riêng mình, bơ vơ giữa một thiên niên kỷ đầy ắp những mảnh ghép như chính họ, luôn luôn kiếm tìm một ảo vọng hư vô.” – nhóm sinh viên Khoa Văn học, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội

Đọc thêm tại: https://giacmongcoua.tumblr.com (một dự án truyền thông giả hiệu của nhóm sinh viên trường đại học KHXH-NVHN)

9. “Nhân vật trong cuốn sách bước ra hư hư ảo ảo, đôi lúc như một truyện cổ tích thần tiên, đôi lúc như từ trang tự truyện của một người trăm năm, đôi lúc lại như từ một truyện ma, đáng sợ và ảm đạm. Đôi khi đọc xong truyện ngắn của Hiền Trang, rùng mình và cảm thấy một cái lạnh nhè nhẹ chạy dọc ở sống lưng.” – bạn đọc Heihei

Đọc thêm tại đây.

10. “Một tác giả khác của cuộc thi Văn học tuổi 20 mà tôi thấy rất có triển vọng, là Hiền Trang của Giấc mộng lang thang trên đồng cỏ úa, một cái tiêu đề sách nghe đã muốn oặt vì chất tản văn. Nhưng bất ngờ thay, nó không phải tản văn (ơn giời), mà là những câu chuyện có nhiều ý tưởng là lạ, rất Kafka, với bối cảnh như bị cắt rễ và cho thả lửng: nhân vật/người kể chuyện là màu vàng của ngôi nhà của Van Gogh, một cô gái bị cắt cổ trong rạp phim mà cuối truyện không hề đưa ra thủ phạm, một người băn khoăn cái gì khiến ta là người, thích trườn, và tiến hành trườn, và thậm chí biến thành rắn, chuyến xe bus tới địa phủ cho những người muốn chết… Các câu chuyện của Hiền Trang đều có chung chủ đề: người trẻ cô đơn không kết nối không định vị trong đô thị ám ảnh bởi cái chết. Ý tưởng lạ là thế, nhưng các truyện nói chung đều nhàn nhạt trong cách triển khai, chúng luôn thiếu bề dày về nội dung cần đào sâu thêm nữa. Truyện hay nhất trong tập với tôi có lẽ là “Chuyến xe đi tới Địa phủ”, và một phần trong “Giấc mộng đêm hè” thì cực kỳ xuất sắc ở đoạn nam nhân vật chính chỉ phút trước phút sau bước lại vào nhà hát và phát hiện ra thấy nó hoang tàn của một trăm năm sau. Hai chiều thời gian chập lại làm một, lâu lắm rồi tôi mới đọc được một đoạn bất ngờ té ghế đến vậy.” – Bên phía nhà Z

Đọc thêm tại đây.

11. “Chúng [những câu chuyện] mang trong mình sắc âm của Vương Gia Vệ trong những tiếng bước đi vọng lên giữa thành phố, cái chủ nghĩa hậu hiện đại rất Paul Auster trong cách dẫn dắt câu chuyện, cái rợn người của Junji Ho cũng như sự tiết kiệm câu chữ của Hemingway hay cái giếng sâu thăm thẳm của Murakami.” – Nguyễn Hoàng Trà My

Đọc thêm trong hình.

review 1review 2

(to-be-updated)

Advertisements

Pháo hoa

Nhiều năm rồi không xem pháo hoa và cũng không trông đợi pháo hoa. Nhiều năm là bao nhiêu cũng không nhớ nữa, có lẽ vì thế mà nghĩ là nhiều năm. Nhưng dù thế thì tiếng đì đùng của pháo hoa vẫn vọng vào, âm thanh đã đi một chặng đường rất dài, băng qua cả một con sông và những con đường dài thưa vắng để đến tai mình.

Có những giao thừa, ngồi nghe tiếng pháo hoa đì đùng tạp lẫn với tiếng một bộ phim về đề tài tự sát, tưởng thế là mình đã trưởng thành. Kiểu như không còn quan tâm đến những thứ xu thời nữa và một đêm giao thừa cũng chỉ là một đêm thứ ba, hay thứ tư, chủ nhật gì đó. Bây giờ thì nhận ra đó cũng là một kiểu trẻ con. Pháo hoa vẫn là pháo hoa, giao thừa vẫn là giao thừa, dù mình có thích nó hay không thích nó, có cần nó hay không cần nó, cũng giống như tiền, như phim ảnh, như triết học, như vũ trụ, như tất thảy mọi sự trên đời, nó vẫn là nó dù mình có biến thành cái gì đi nữa. Sự chấp nhận ấy có lẽ mới là trưởng thành. Và rồi trưởng thành hơn là khi quay lại nếp nghĩ ngày xưa, rằng giao thừa là một thời khắc đặc biệt, bởi một khi một sự vật là như vậy thì bạn nghĩ sao cũng không thay đổi được điều ấy. Chúng ta không thay đổi được gì cả, cả thế giới và cả chính mình. Chúng ta chỉ có thể ngồi chờ đợi một đợt sóng liếm láp vào chân hoặc ụp lên đầu hoặc cuốn phăng một cái giày vào bụng dạ sâu thẳm của nó, hoặc cũng có thể là cuốn phăng cả chúng ta.

Và mình đã thưởng thức giây phút tống cựu nghênh tân ấy một cách an yên dù cuộc điện thoại gọi đi không được đáp lại. Một ai đó ở đầu kia thế giới đang bận, nhưng không sao vì mình đã thật sự hạnh phúc. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì giao thừa cũng đặc biệt chứ, it ra là không phải lúc nào nghe Gửi người em gái miền Nam cũng thấy rung động đến thế.

 

 

Dù gì thì cũng chúc mừng năm mới.

Mình quay mặt vào tường, lén lút chấm nước mắt bằng những tờ giấy ướt. Có những lúc dù rất muốn khóc cũng không thể  nào khóc to được. Những giọt nước mắt đó là những giọt nước mắt đáng thương nhất trên đời khi chúng buộc phải trôi tuột xuống mà không được phát ra dù chỉ một thanh âm. Sự sống của chúng bị trói buộc trong  một dòng chảy tứa ra rồi khô trong chốc lát, không để lại dù chỉ là một tiếng động, không đủ dài lâu để chạm vào lưỡi và gây ra cảm giác mằn mặn trên vị giác.

Đôi khi trong một cuộc họp hay một cuộc trò chuyện nào đó, mình bất giác nhìn vào màn hình máy tính và thấy phản chiếu một bóng cây phía bên ngoài. Như một thế giới gương soi nơi phía bên kia là một vực thẳm khác của đời sống. Mình cứ mải nhìn ngắm mãi cái  bóng cây ấy rồi bị hút vào vô định đó. Vô định đó cũng im lặng và bị tước đoạt thanh âm.

Sự im lặng như một dòng nước lênh láng chảy, không rõ hình thù và không có biên giới. Hai người khi không thể nói chuyện thì giữa họ là một vùng không rõ hình thù và không có biên giới. Muốn bước qua nhưng không có cách nào bước qua, vì cứ mỗi bước chân tiến tới thì sự im lặng đó lại tỏa rộng ra hơn.

Cuộc hẹn này sẽ bỏ lỡ thôi. Một người thì khóc quá nhiều, một người lại ở quá xa. Cứ như là muốn tưới cho đóa anh đào ở Nhật Bản lại mong ở Nam Mỹ có những chiếc lá xanh sẽ nhú lên. Chỉ hão huyền mà thôi.

Dù gì thì cũng chúc mừng năm mới.

If you miss the train I’m on

Anh đã luôn nói điều đó phải không, với tất cả những người anh đã từng yêu, khi anh không còn muốn yêu họ nữa, hoặc khi họ không muốn yêu anh nữa, rằng: Chúc em luôn hạnh phúc. Anh yêu em.

Em cũng chẳng bao giờ là tình yêu duy nhất trong đời. Dù sao thì cũng phải thôi. Có rất nhiều huyễn tưởng, cuối cùng đều chẳng thành gì.

Nhớ Kim Dung đã từng suýt  để Tiểu Long Nữ chết, chết luôn, chết thật. 16 năm sau Dương Quá sẽ yêu Quách Tương và nàng Long Nữ cũng tiêu tan trong cõi mộng ảo của chàng. Chưa bao giờ thích Tiểu Long Nữ và Dương Quá, nhưng nếu như vậy thì mình sẽ càng căm ghét họ hơn nữa. Đã yêu nhau nhiều thế mà sao không đến được với nhau chứ? Nếu anh có thể sẽ quên em thì anh còn yêu em làm quái gì kia chứ?

Không phải là chuyện chúng ta có yêu nhau suốt đời hay không. Vấn đề là sẽ có luôn một khe lách nào đó, nơi anh có thể đã không yêu em, nơi anh đã từng yêu một ai đó khác, hoặc sẽ yêu một ai đó khác.

Máy đột ngột phát 500 miles. Nếu ngày đó anh đã không bắt kịp chuyến tàu của em, anh cũng chẳng bao giờ biết rằng em đã xa đây rồi. Những thứ hôm nay đang có cũng đã có thể không hề có.

Tiểu Long Nữ, nếu có sống, cũng uổng rồi.

Bức ảnh của Leslie

Chẳng hiểu sao, vào đúng cái lúc mệt mỏi vô cùng ấy, nhắn tin cho người yêu, người yêu không đáp lại. Có lẽ đang bận bịu làm một điều gì đó. Không liên quan gì đến mình. Chẳng hiểu sao tự nhiên lúc ấy lại có trong tay những tấm ảnh của Leslie.

Thế là cứ nhìn mãi Leslie, nhìn mãi nhìn mãi. Đôi mắt buồn bã vẫn thế. Tại sao sau bao nhiêu năm tháng ấy, vẫn luôn là anh vậy hả?

Mất đi tình yêu

Mất đi tình yêu là một nỗi đau, thật, ai nói rằng mất đi tình yêu không đau lắm đâu, thì là giả dối. Vì mất đi tình yêu là một nỗi đau. Một nỗi đau không to, không nhỏ, nhưng là một nỗi đau. Lúc ấy tự nhiên cả cơ thể là một khối cầu bằng nước, chạm vào là khóc, có thể khóc mà sụt mấy cân liền.

Khi em nói với anh rằng, anh hãy để em đi, hãy giúp em quên anh bằng cách đừng bao giờ liên lạc với em nữa, cho em thoát khỏi tình yêu này, và anh bảo, anh yêu em, anh rất yêu em nên anh sẽ làm những điều em muốn. Lúc đó biết tất cả đã hết. Viết đến đây lại ứa nước mắt, không làm gì mà tự nhiên ứa hết nước mắt.

Nghĩ đến việc từ rày về sau sẽ không còn xuất hiện  trong cuộc đời của nhau nữa, và nghĩ đến đã từng là rất nhiều trong cuộc đời của nhau. Một đằng là tương lai, một đằng là quá khứ. Còn hiện tại. Đã sống mà chẳng bao giờ nghĩ về hiện tại. Hiện tại quá đỗi mơ hồ. Nói là không là gì nữa cũng không phải, nhưng nếu là một gì cái gì đấy thì chính xác là cái gì? Không rõ. Thời gian sẽ làm lành mọi thứ, chỉ mong thời gian trôi thật mau.

Khi biết nó thực sự đã hết, thì rất khác. Không phải một lần hờn giận. Khi hờn giận, sẽ luôn nghĩ cách để anh có thể tìm được em, nghĩ cách để quay đầu. Còn khi thực sự đã hết thì khác, nghĩ thứ bảy này sẽ phải làm gì, chủ nhật này sẽ phải làm gì, thế thôi.

Những kế hoạch không bao giờ cũng anh làm nữa: tháng 11 này đi xem lễ hội, năm sau đi châu Phi, anh đã check cả vé, hoặc đại khái là gặp nhau. Những chuyện như một căn nhà nhỏ thì quên phứt đi.

Và những thứ đã từng cùng anh làm. Bỗng nhiên chỉ sống cùng anh trong cái thành phố ngột ngạt này có 1 tuần, mà mọi thứ về nó đều nhắc em nhớ tới anh. Không biết đi đâu nữa.

Chúng ta sẽ biến mất từ giây phút này đây. Nghĩ đến vẫn thấy khó tin. Rằng chúng ta đang tan biến. Đã từng là một cái gì đó rất quan trọng vào ngày hôm qua, hôm kia, bây giờ thì không phải nữa. Trời mưa to. Nếu bây giờ mà có ra ngoài đường gào lên mà khóc thì cũng không ai biết là đang khóc. Nhưng lại phải đi làm.

Đi làm. Quay lại thế giới của mình. Còn nhiều việc phải làm, quan trọng. Thứ tình yêu cuối cùng trong đời sau rốt vẫn là viết. Từ bây giờ sẽ có nhiều thời gian để viết rồi. Từ bây giờ cho đến khi chết.

Để em đi. Để em sống trong thế giới của mình, nơi duy nhất em cảm thấy hạnh phúc và thỏa nguyện, nơi em không phải nhìn mình trong người khác, không phải cố gắng đo đếm với ai, rất cô độc nhưng cũng rất an lành. Anh sẽ hiểu cho em điều đấy.

Điều cuối cùng đã nói với em là em mong anh hạnh phúc, và em yêu anh. Em không để anh nói điều gì thêm nữa. Em nghĩ những gì đã nói em đã thay anh nói cho cả hai rồi. Em yêu anh, có lẽ sẽ mãi là như vậy,  có lẽ không, nhưng dù thế nào cũng nên kết thúc ở đó.

Mình đã yêu nhau rất đẹp, mùa hè cũng rất đẹp, nơi chốn cũng rất đẹp, không có gì phải phàn nàn cả. Em xin lỗi.

 

tao nghĩ về cuộc sống

tao nghĩ về cuộc sống đơn giản thế này:

có một ngôi nhà nho nhỏ ở quê, dù tao chưa từng sống ở quê, đại khái là có một vườn mít, có chỗ để trồng hoa thược dược, không có thì cũng không sao. cái nhà ấy nằm gần chỗ nào có quán cafe cũng được, không gần cũng được, gần thành phố cũng được mà không gần cũng được, nhưng nhất thiết gần một con sông cho mát mẽ.

có một công việc nhỏ nhỏ để làm mỗi ngày, kiểu như viết lách, viết những thứ hay hay vì tao thích viết, đủ để sống, đủ để không buồn chán, đủ để mua sách, thế thôi, à, nói đến đây mới nhớ, nhà đừng xa quá, để tiki còn chuyển được sách tới chứ.

có một người yêu tao nhiều nhiều, mỗi ngày đều gọt hoa quả cho tao ăn, nói chuyện với tao, trêu tao, đi ngủ sau tao, hoặc nếu đi ngủ trước tao thì khi tao gọi nhất định phải dậy, chờ tao ngủ rồi mới ngủ tiếp. tao và người đấy nằm trên một cái giường gỗ, một cái chăn hoa, trời se se lạnh, người đấy sẽ luôn để một tay cho tao gối lên, ôm tao, tốt với tao, nói mấy câu mật ngọt với tao vì tao ưa mật ngọt, thỉnh thoảng người đấy sẽ vô ý làm tao buồn, khóc, lúc ấy người đấy sẽ càng yêu tao nhiều hơn, ôm tao chặt hơn, tốt với tao hơn.

không cần gặp gỡ bạn bè gì hết. bạn bè cũng vui, nhưng không có cũng không sao, dù gì cũng chẳng bao giờ hợp, nhìn cuộc đời theo cách khác nhau mà, và có những dự định khác nhau về cuộc sống, nói chuyện nhiều với họ chỉ khiến tao quên đi mất mình, chính mình.

 

 

Tịch dương chi ca

Vui sướng ngắn ngủi không bao giờ quay lại, nào có ai thấu mộng tưởng bình đạm của tôi…

Vừa nghe Mai hát, vừa ngồi nghĩ chuyện anh A yêu cô B, xong lại yêu cô C. Mà cô C này rất kỳ, cô C không thích làm lại những điều mà cô B đã từng làm cho anh A, đầu tiên mình nghĩ là vì cô C không muốn anh A nhớ đến cô B, sau này phát hiện ra không phải. Cô C không làm lại những điều mà cô B đã từng làm cho anh A chỉ vì cô C muốn anh A biết rằng, dù anh A có yêu cô C đến mấy thì cô B vẫn là cái gì đó chỉ diễn ra một lần trong đời. Mọi thứ đều diễn ra chỉ một lần trong đời, gì cũng vậy. Cô C yêu rất dằn vặt, vừa muốn anh A là của riêng mình, vừa nhận thức được anh A không bao giờ là của mình. Như cái lời Xuân Diệu viết: “Em là em, anh vẫn là anh. Có thể nào qua Vạn lý Trường Thành, của hai vũ trụ những điều bí mật?” Và gần đến mấy thì “thế vẫn còn xa lắm!”

Anh A giữ ảnh cô B trong vali. Cô C không ghen tị. Cô chỉ buồn thôi. Cũng chẳng phải buồn cho mình. Cô buồn vì nghĩ ái tình trên đời là thế, luôn có một đoạn không hoàn chỉnh. Không ai yêu ai cả đời đâu, và một ngày kia có thể ảnh của cô C cũng sẽ nằm trong vali của anh A. Bởi vì tất cả những gì đã từng có giữa họ chỉ còn là một tấm ảnh.

Cho nên cô C nhất quyết không muốn cho anh A cái kỷ vật nào có thể nhắc anh nhớ tới mình. Cô đã chuẩn bị cả cách để anh A ghi nhớ cô sau này: cô sẽ là một hình hài mơ hồ với bờ môi màu đỏ. Mỗi lúc anh muốn nhớ đến cô thì anh không thể nhìn ảnh cô, chỉ có thể tưởng tượng ra cô trong ký ức. Rồi khi anh yêu cô D, anh sẽ không thể gửi ảnh cô cho cô D xem, như cách anh từng gửi tấm ảnh cô B cho cô xem. Anh sẽ chỉ có thể nói với cô D rằng: Anh đã từng yêu một người kiểu kiểu này.

Cô C muốn anh A phải tốn công sức hơn một chút mỗi khi hồi tưởng về cô. Tất nhiên nó là con dao 2 lưỡi, có thể nó buộc anh A phải nhớ cô sâu hơn, cũng có thể anh A sẽ ngại tái hiện cô trong đầu mà quên cô luôn. Vậy cũng tốt. Cô C cũng không muốn in dấu chân mình trên đời tình của ai cả.

Có một điều cô C muốn hỏi anh A mà không dám hỏi. Bởi vì anh A nói anh sẽ yêu cô C suốt đời, yêu cô C đến khi anh A chết. Cái điều cô muốn hỏi là liệu anh A có từng nói thế với cô B hay không. Nhưng cô chẳng hỏi thế làm gì vì cô biết anh A sẽ không nói dối cô. Anh sẽ nói thật, mà cái sự thật ấy chắc chắn sẽ khiến cô đau lòng biết mấy. Cô thừa biết anh A không phải kiểu người giăng gió, có nghĩa là nếu chẳng vì cô B thay lòng thì anh A vẫn sẽ yêu cô B thôi, dù cho cô C xuất hiện cũng không khiến lòng anh lay chuyển. Thành ra cô C nhận ra điều kiện để tình yêu giữa cô và anh A nảy nở là do cô B không còn yêu anh A nữa. Anh A cứ luôn nói là anh quên hẳn cô B rồi, thế mà lúc cô C bắt anh kể cho bằng được chuyện cô B, anh có thể kể chi tiết đến chân tơ kẽ tóc. Lúc anh đang nói, cô hỏi hỏi vu vơ, anh còn bảo cô sao lại cắt ngang câu chuyện của anh. Cô C lúc đó không nghĩ gì, chỉ nói xin lỗi, sau này nhớ lại mới biết vốn dĩ trong tim anh A, cô mãi mãi cũng là người đến sau.

Cô cũng chẳng từ bỏ anh A, cô cũng để đấy, nhưng cũng mường tượng trước kết cục giữa họ. Không phải vì anh A không tốt, mà bởi vì cô quá dễ tổn thương.

Thế thì có liên quan gì tới Mai?

À, bởi vì Mai hát:

Trời sinh tôi vốn dĩ cô độc cùng con tim ảm đạm. Vẫn phải đương đầu phong sương, vui buồn trên đường đời quanh co. Một ngày nào đó tôi muốn trở về, song đã muộn rồi.

Song đã muộn rồi.

Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc

Thành ra sống trong cuộc tình mới mà cứ mãi nhớ về một mối tình cũ, rất xa.

Cái cuộc tình cũ như có như không, mà thường những cuộc tình như có như không có nghĩa là chưa bao giờ có. Khi ấy đã sống rất đơn thuần, mỗi ngày đều đọc sách, viết lách, yêu một nhân vật trên phim… Nghĩ rằng đam mê là tất cả.

Đôi khi người cứ rùng mình và bất chấp khóc, ý là hiện tại. Cảm thấy rất đau khổ dù không rõ nguyên nhân. Mình có lẽ cũng là một người điên giữa kinh thành Hà Nội. Đòi hỏi tình yêu phải hoàn hảo. Để rồi chuốc lấy một nỗi thất vọng ê chề.

Sẽ không thể nói với anh rằng em đôi khi vẫn rất nhớ những chuyện đã qua, thời ấy chưa có anh. Em cũng biết anh một thời không từng có em vậy. Mỗi người đều không là một người đặc biệt của người nào đó. Sống cô đơn rất bình thản thế thôi.

Ngồi đọc tất cả những tin trên báo chí để biết rằng cuộc đời lúc nào cũng tràn ngập chuyện nọ chuyện kia. Che lấp đi cuộc đời mình không có gì diễn tiến. Khá là chóng vánh và nhanh gọn. Cũng có khi nghĩ đến cái chết, thấy sợ, mà trong khi sống thì cũng không biết để làm gì.

Nếu như một người nào đó đã để cho anh yêu họ, thì chắc anh sẽ không yêu em. Anh không thích nghĩ đến điều đó, nhưng em thì buộc lòng phải nghĩ. Rồi khóc lóc các kiểu âm thầm. Sáng mai sẽ lại bình thường như chưa có gì xảy tới. Nhưng mỗi lần lòng lại chằng chịt hơn.

Và tối sẽ nghe Lệ đá khóc thút thít khi đến đoạn “đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc…”

Không từng có lá thư nào cả. Cũng có một vài dòng chữ. Giữ mãi. Sau này nữa cũng sẽ giữ mãi, yêu mãi. Cuộc tình cũ vẫn là khoảng thời gian đẹp nhất. Khó mà nói ra điều này. Dù sao anh cũng không hiểu.

khi tôi òa khóc

có một bài hát mà bình thường mình sẽ không bao giờ nghe, nhưng một khi đã nghe thì chứng tỏ tâm trạng đã ở mức thê thảm tột độ.

tại sao lại thế? tại sao không bao giờ hạnh phúc? tại sao luôn cảm thấy sẽ hết sức lẻ loi? nghĩ mãi vẫn không hiểu lí do tại sao lại dễ dàng òa khóc đến thế. như thế đó là cách duy nhất để phản ứng với thế giới vậy.

dù có nói gì đi nữa, những giọt nước mắt đã rơi cũng không lấy lại được, 0,21gam tâm hồn mình là nước mắt, hoặc mình cũng chả có tâm hồn gì sất mà chỉ  có nước mắt thôi.

lẽ ra phải ngồi viết những thứ khác chứ không phải thứ này.

ngồi ở hồ Thiền Quang, lúc ấy mình đã rất vui. mình đã ngồi rất gần mặt nước, mình cũng đã ngồi rất gần mặt trời. nhưng mặt nước không phải của mình, mặt trời không phải của mình, chẳng có cái gì là của mình cả, đến nước mắt cũng không phải là của mình luôn, khi nó rơi xuống, nó bay hơi, biến thành mây, rơi xuống, ai đó pha một ấm trà, nước mắt của mình trở thành trà của người khác, nên nước mắt cũng không phải của mình.

làm mình rất buồn.

“từng nghĩ rằng mình yêu sự cô độc, nhưng một lần nữa lại lạc bước trong bơ vơ. ai có thể tận tình ôm tôi vào lòng khi tôi òa khóc?”

mình đã luôn khóc ở câu này.

nỗi cô đơn quá lớn, tình yêu to đến mấy cũng không thể lấp đầy.